Xong hôm nay là SMART tour chính thức khép lại rồi ~


★ Đến dự concert ngày hôm nay có Sakurako, anh của Daiki, bố của Inoo, gia đình Yama và Chii.



★ Q: Ai là người không được thông minh cho lắm?
A: Keito!
Keito: Này mọi người, tôi thông minh mà, phải không?
Fans: …
Yabu: Wow, các bạn làm tốt lắm!
[Cứ thích bắt nạt thằng nhỏ là thế nào?  ]

★ Q: Vật gì có vẻ thông minh nhất?
Yama: Tóc của Dai-chan! 
Daiki: Tóc của anh cứ như đại diện cho SMART vậy 
[Ợ  ]

★ Thành viên nào thông minh nhất?
Hikaru: Tóc của Arioka trông có vẻ rất trí tuệ!
Yabu: Uhm, nhìn như mì Soumen vậy!
[ *cười gần chết* Tóc của Dai-chan có vẻ hot  ]

★ Q: Takaki-kun ngày càng thông minh phải không?
Khán giả: *cười òa*
Takaki: Uầy, tại sao mọi người lại cười vậy?
[ Đặt tên tour SMART sang chảnh cho lắm vào =)) để trả lời câu nào nó cũng bựa hết trơn =)) ]




★  Trong lúc hát "Super Delicate", Yuuto đưa tay ra phía sau đầu Yama, kéo cậu ấy vào sát mặt. Yama cũng làm tương tự. Cả hai người mũi kề mũi cười rất tươi ~
[Cha mẹ ơi ~ tiếp máu =)) ]



★ Daiki đã cố gắng sửa lại trang phục cho một Jr trên sân khấu.

★ Chii vừa xoa đầu một bé gái ở dưới khán giả vừa cười rất tươi

★ Inoo-chan trông có vẻ khá buồn ngủ vào giữa concert.

★ Hai bức ảnh của Yama trong vai Nagisa (Ansatsu Kyoushitsu) đã được chiếu lên cho mọi người xem. Một tấm ở trong lớp học và một tấm cầm súng.
Tấm trong lớp học:

Tấm ảnh cầm súng cực ngầu :3


★ Yamada: "Ansatsu Kyoushitsu" sẽ được chiếu vào 3/21. Cực kì dễ nhớ luôn ~ (ngày 21/3/2015)
Yabu: 3! 2! 1! Ready go ~~~ *bắt đầu hát Ready go*
[Dễ thương quá ~  ]

★ Mỗi lần chơi trò gì với BEST, Hikaru vẫn hay cao hứng hét lên mấy từ tiếng anh. Chẳng hạn hôm nay, Hikka cứ nói: “Amazing!”
Inoo: "No kidding!"

★ Hikaru: Lúc trước quanh tớ lúc nào cũng toàn người lớn tuổi.
Yabu: Nhờ vậy cậu mới nhanh lớn đó!
Hikaru: Giờ thì toàn mấy đứa nhỏ hơn thôi!
Yabu: Hèn gì trông cậu giờ trẻ trung hơn!
Hikaru: Wow ~ Cảm ơn nhé!
Yabu: Ờ!
[Câu chuyện của hai lão già =)) ]





★ Yabu: Không được! Không được! Không được!
Hikaru: Đừng có nói không được mãi như vậy!
Yabu: *tiếp tục lặp lại điên cuồng*
Hikaru: Tớ đã bảo là cậu đừng có nói nữa mà!

★ Cuối buổi concert, Yabu đã dăn mọi người hãy vễ nhà cẩn thận vì mưa có vẻ rất nặng hạt.



Trans by [KDX] from Twitter

[KDX]





Topic “SẮC MÀU” bắt đầu được triển khai từ tháng 7/2012 và tháng này chính là số cuối cùng. 
Lần này, chủ đề cosplay là “THƯ SINH”. Mái tóc bạc cùng bộ hakama tạo nên một kết hợp tuyệt vời… 
 ◄

•••••••••••••••• 十人十色 – "Thập nhân thập sắc" •••••••••••••
(Ở VN câu tương tự là "Chín người mười ý" ấy ~ )

. Tôi đã nói khá nhiều về chủ đề này, lần này sẽ là thành ngữ “Thập nhân thập sắc” nha. 
. Phong phú như những màu sắc đang tồn tại, mỗi người trong chúng ta ai cũng có một cá tính riêng với những sở thích, suy nghĩ, cảm nhận khác biệt. Và tất nhiên, JUMP cũng không ngoại lệ. Đặc biệt là mỗi lần chúng tôi cũng nhau thảo luận để chuẩn bị cho concert. Tôi và Hikaru-kun là kiểu người có thể mở màn: “Đầu tiên hãy cứ nghe hết ý kiến của tất cả mọi người đã nhé!”. Bằng cách ấy, chúng tôi có thể dễ dàng bộc lộ ý kiến cũng như khơi gợi những ý tưởng từ những thành viên khác. Nhưng cũng có những người chẳng nói gì cả. Kiểu như Keito, cậu ấy không giỏi trong việc trình bày ý kiến của bản thân nên mỗi lần có vấn đề gì thì sẽ chỉ nói thông qua tôi như: “Yama-chan, chỗ này, tớ nghĩ là nên…” . Thực sự là chả ai giống ai cả phải không? (cười). 
. Tuy nhiên, xét về một mặt nào đó thì JUMP lại khác, dù nhiều ý kiến khác nhau nhưng 9 chúng tôi luôn cùng chung một suy nghĩ: “Concert nhất định phải thành công tốt đẹp!” hay trong lúc chơi survival game chẳng hạn… lúc đó toàn JUMP như có chung một màu vậy. Điều đối với tôi thật đáng trân trọng. 
Thật ra thì hiện giờ cả 9 chúng tôi đều đang nghiện game giống nhau đó! (cười)
. Ở gia đình tôi, thay vì “Thập nhân thập sắc” thì mọi thứ đều có riêng một màu. Tôi chọn màu cam. Sắc màu ấm áp như ánh hoàng hôn đang trải dài vậy ~~~

trans by [KDX]

P/s: Đang ngồi làm bài thuyết trình cho ngày mai, ngồi lục ảnh minh họa, ma xui quỷ khiến click nhầm vào cái ổ mag =)) thế là nổi hứng trans luôn 

Trình độ có hạn nên có mấy đoạn mình chỉ dịch ý thôi chứ tra kanji chả ra =))
Tui nhớ cái đầu tóc bạc này quá đi ~ THƯ SINH nữa chớ *tung tim* *tung tim* =)) mai thuyết trình ko thành công là về "rửa tay gác kiếm luôn* 

*giữa trưa lảm nhảm, mọi người đừng có để tâm đến con điên là mình* ~ 





★ Yabu dường như rất phấn khích trong phần encore hôm nay, anh ấy cười rất tươi và chạy nhảy khắp sân khấu như người say rượu vậy [  ] Khi ném signball của mình, Yabu cứ làm động tác ném giả nhiều lần rồi thích thú với phản ứng của khán giả bên dưới.

★ Yamada vô tình hát sai lời trong một đoạn của “Just for you” nên mỉm cười xấu hổ. Yuuto thấy vậy cũng cười theo. Hai người cười rất tươi trong ánh sáng mờ ảo của sân khấu lúc đó. [ Kyaaaa ~  ]

★ Một vài Junior bị ngợp bởi lần đầu đứng trên sân khấu lớn như vậy. Có cậu bé sợ đến nỗi không thể tiếp tục di chuyển. Yama-chan đã chạy đến ôm cậu bé, nói: “Cố gắng lên nha!” [Cái này là làm con người ta ngất xỉu để staff khiên luôn vào trong chứ bình tĩnh nỗi gì  ]

★ Yama đã nói Keito là Ikeimen gorilla [  ]

★ Yamada: Chinen trong Nube rất là dễ thương nha!
Chinen: Tớ dễ thương ư?
Yamada: Uhm, trông rất nam tính!
Chinen: Chuyện, ở drama này tớ là học sinh trung học mà!
Yamada: Hơ… (vẻ mặt kiểu: có liên quan sao?)

★ Yama và Yuuto đã có mặt ở bên ngoài Arena lúc mà các fan đang xếp hàng chuẩn bị đi vào trong. Mọi người có mặt lúc đó đã cực kì phấn khích…

★ Daiki đã phàn nàn rằng Inoo cứ mãi xem SK nên trễ giờ make up

★ Yamada cứ đi theo Dai-chan và liên tục gọi: “Quả cam nhỏ ơi ~~ “

★ BEST đã cùng nhau tổ chức một trò chơi nhỏ: “Dai-chan, em là đồ ngốc phải không? Chibi! Chibi! Chibi! Chibi!...” ai nói được lâu nhất và không vấp thì thắng cuộc. [Mèn đét ơi cái trò chơi  ]

★ Yamada nói cậu ấy đã mất 7 tiếng để nhuộm lại đầu tóc vàng. Trong thời gian chờ tóc lên màu, Yama tranh thủ đọc “Fine boy” và hang loạt các tạp chí khác.

★ Daichan: Anh cũng muốn được xuất hiện trên “Fine boy”
Yama: Dai-chan thì không có được đâu. Anh nhìn Yutti ấy! Chiều cao cỡ cậu ấy mới đủ chuẩn.
Chii: Chụp mỗi phần trên không là được mà! Dù nó cứ thế nào ấy! Yamada chỉ được lấy mỗi phần trên thôi!
Yama: Cậu cũng vậy thôi! 
Chii: …
Hikka: Anh cũng muốn được xuất hiện trên cái tạp chí đó!
Yabu: Uầy, nó đâu phải là phong cách của cậu!
Inoo: Anh mà “Fine boy” cái gì! [  ]

★ Lúc hát Utra Music Power, Hikka đã chạy đến bên Yabu và giơ ngón tay chọt chọt vào má của anh ấy

★ Giảng viên và những người bạn đại học của Inoo đã đến concert lần này. Trên tay ai cũng cầm quạt có hình Inoo hết. Mọi người cổ vũ rất nhiệt tình: “Inoo Kei ~ Chúng tớ yêu cậu!!! Xong concert chúng ta đi nhậu nhé! ~~~~” [=))]

trans by [KDX] from Twitter

~ Đáng yêu quá đi ~ 





► Đừng sống mãi trong quá khứ. Bạn nên vui vẻ hết mình ở hiện tại.◄

Mỗi lần quay đầu nhìn lại, quả thật không biết bản thân mình đã trải qua bao kỉ niệm buồn vui cũng như đau đớn rồi. Nhưng xin đừng lãng phí thời gian của mình để sống mãi trong những kí ức đó. Bản thân bạn ở hiện tại mới là vấn đề quan trọng nhất. Vậy nên hãy cứ tiếp tục cuộc hành trình của mình bằng việc nhìn thẳng về những gì phía trước.


Tôi khá tự tin về trí nhớ của bản thân. Khi nhìn vào những quyển tạp chí của mình ngày trước, “Tấm ảnh này đã được chụp ở nơi đó”, và rồi những kỉ niệm liên quan cứ thay nhau ùa về. Tôi vẫn thường hay nói một mình như vậy. Cả lời thoại cũng được tôi học theo cách đó. Chỉ cần nghiêm túc thì sẽ nhớ nhanh thôi. Vào thời điểm quay “Kindaichi Shonen no Jikenbo N”, ngay cả khi được về nhà tôi cũng không có thời gian để ngủ. Rảnh lúc nào thì tranh thủ học ngay lời thoại cho phần tiếp theo. Đặc biệt là những cảnh phá án, thường có đến tận 15 trang thoại trong kịch bản. Tôi không có quá 2 tiếng đồng hồ để nhét tất cả vào đầu mình. Thậm chí cả lúc ở trường quay, chỉ cần có thời gian là tôi lại tranh thủ lẩm nhẩm để ghi nhớ lời thoại của phần tiếp theo (cười)
Về khả năng ghi nhớ vũ đạo thì tôi nghĩ mình cũng tàm tạm. Với một bài hát thì mất cỡ từ 2 đến 3 tiếng đồng hồ là mọi thành viên của JUMP đều đã nhảy tốt. Chinen thì nhanh hơn một tý. Cậu ấy là thiên tài mà! 
Tôi nhớ mọi thứ khá nhanh trừ vị trí đứng của mình. Trong vài lần luyện tập cho concert, tôi vẫn thường đứng nhầm vào vị trí của các thành viên khác: “Yamada, sao cậu lại ở đây?”. Trí nhớ tôi thỉnh thoảng lại cứ “đình công”! (cười). 
Thật lòng mà nói, tôi yêu công việc của mình vậy nên tôi luôn nỗ lực không ngừng để ghi nhớ mọi thứ nhưng có vẻ liên quan đến học hành thì nó lại... 

Những việc mới trước mắt luôn là điều đáng để tâm. Tôi vẫn nhớ hồi “SUMMARY 2010”, có một cảnh tôi phải biểu diễn trên dây. Nhưng thời gian cho buổi diễn không còn nhiều vậy nên tôi chỉ có thể luyện tập 4 tiếng trong vòng 2 ngày. Điều này quả thật quá liều lĩnh! Mặc cho bệnh sợ độ cao, tôi đã lơ lửng trên sợi dây cách mặt đất 3,5m. 
Luôn nỗ lực trong mọi tình huống. Áp lực sẽ khiến ta làm được mọi điều.

Với tôi, những bước ngoặc của JUMP luôn là điều đáng ghi nhớ nhất. 2 năm kể từ khi màn biểu diễn đi trên dây ở “SUMMARY” là tại “Johnny’s World”. Lần này, lịch làm việc của tôi thật sự rất vất vả bởi cùng thời điểm đó tôi phải quay cả drama nữa. Quá nhiều chuyện đã xảy ra trong 3 tháng đó. Tôi thật sự mệt mỏi, tổn thương và vẫn thường khóc khi ở một mình. Lúc đầu, thông báo đưa ra là JUMP sẽ hát theme song của drama nhưng sau đó thì chỉ mình tôi được hát. Tôi không biết mình nên làm gì, hơn một lần tôi đã nghĩ đến chuyện từ bỏ công việc này. Nhưng mọi người dường như hiểu được cảm giác tồi tệ mà tôi đang nếm trải; họ đã cùng nhau cổ vũ, động viên cũng như ủng hộ việc debut solo của tôi. Nhờ vậy, tôi đã vượt qua được giai đoạn khó khăn đó. Thái độ đối với công việc cũng thay đổi và mối quan hệ với mọi người cũng trở nên tốt hơn.



Cơ bản, tôi không thích nhìn lại quá khứ. Những điều tồi tệ đã qua hãy cứ để nó qua đi. Có lẽ tôi là tuýp người của hiện tại. Hiện tại mới là thời điểm quan trọng nhất. Và thực tế thì trí nhớ tôi cũng chỉ bắt đầu từ những việc xảy ra vào ngày hôm qua thôi! Chẳng hạn như hôm qua tôi và Keito đã cùng nhau uống café, ăn salad gà, bò xiên, mì xào, cơm chiên, gà rán, khoai tây chiên và cả chuối tráng miệng nữa… Tôi đã ăn rất rất nhiều. Sau khi bụng no căng, tôi và cậu ấy cùng nhau xem “All You Need is Kill”. Xem xong lại tiếp tục chơi phi tiêu đến chán. Hôm đó thật vui! Nhưng dù hôm qua có đầy ắp tiếng cười thì giờ đây nó cũng đã trở thành quá khứ mất rồi. 
Tôi tin rằng sẽ còn rất nhiều điều nữa đang chờ mình ở phía trước vậy nên từ bây giờ, tôi muốn sống hết mình cho hiện tại.

Credit: Trans by [KDX]